Hội nghị “Integrated Marketing-Tiếp thị đa phương diện”

25 Tháng Hai, 2009 at 7:20 sáng (Marketing, PR Books & Traning, Pr Community)

Với tình hình kinh tế 2009 nhiều khó khăn đã được dự báo trước như hiện nay, anh/chị đã bao giờ đặt ra những câu hỏi:
• Sở thích, mong muốn thay đổi, sức mua và thói quen mua sắm của người tiêu dùng Việt Nam như thế nào?
• Thị trường bán lẻ Việt Nam sau tháng Giêng 2009 đã khởi sắc hơn không?
• Làm sao để đưa thương hiệu Việt ra thế giới?
• Những phát triển mới nhất trong truyền thông xã hội hiện nay là gì?
• Nên làm gì và làm thế nào cho một chiến dịch truyền thông kỹ thuật số để tiếp cận giới trẻ? Đặc biệt triển vọng về việc tích hợp điện thoại di động vào các chiến lược tiếp thị?
• Sáng tạo trong tiếp thị như thể nào để tăng doanh thu với chi phí thấp nhất?
• Tiếp thị “trải nghiệm” để thu hút người tiêu dùng ra sao?
• Xây dựng lòng trung thành của khách hàng?
• Blog- bạn đã sử dụng như là một công cụ cho chiến dịch tiếp thị của mình chưa?

Hội nghị “Integrated Marketing-Tiếp thị đa phương diện”, qua 2 ngày cùng lắng nghe, chia sẻ và thảo luận với 12 chuyên gia trong lĩnh vực marketing, sẽ cung cấp góc nhìn mới về tiếp thị tại Việt Nam. Hội thảo trao đổi nhiều đề tài xoay quanh các vấn đề tìm hiểu khách hàng, xây dựng thương hiệu mạnh, tiếp thị sáng tạo, tiếp thị kỹ thuật số thông qua sự trình bày và thảo luận với 12 chuyên gia:
1. Ông Peter Skalberg, Giám đốc khu vực Đông Nam Á của Bates 141
2. Ông Richard Burrage, Giám đốc Quản lý của Cimigo
3. Ông Phan Quốc Công, Chủ tịch Hội đồng Quản trị của ICP
4. Ông Ram Kapoor, Giám đốc Quản lý và Phó Giám đốc sáng tạo của Y&R Wunderman Vietnam
5. Ông Vũ Minh Trí, Tổng Giám đốc Yahoo! Đông Nam Á tại Việt Nam
6. Ông Tim Russell, Giám đốc Tiếp thị và Bán hàng của Khách sạn Duxton Saigon
7. Ông Aaron Cross, Giám đốc Quản lý của Nielsen Vietnam
8. Ông Nguyễn Hà Đức Minh, Trưởng ban Marketing của Nokia Vietnam
9. Ông Avinish Jain, Giám đốc Kinh doanh của Ogilvy Action Vietnam
10. Ông Richard Moore, Giám đốc Quản lý Sáng tạo của Richard Moore Associates
11. Ông Tue. T Nguyễn, Giám Đốc Quản lý của Bates 141
12. Ông Vikas Mehta, Giám đốc Quản lý của Lowe Vietnam

Các anh/chị sẽ được tiếp cận với các chiến lược tiếp thị mới nhất, được minh họa bằng các trường hợp điển hình thành công của các thương hiệu trong và ngoài nước:

Thời gian: 26 và 27 tháng Ba, 2009
Tại: Khách sạn New World
Đơn vị tổ chức: Pacific Conference (www.conferences.com.sg/conf-imv.htm)
Đồng tổ chức: Focus Media-Vietlever Group (www.focusmedia-vn.com)
Liên hệ để có thông tin chi tiết và đăng ký:
Ms. Lê Thị Mỹ Ngà
Email: nga.le@focusmedia-vn.com
Mobile: 0939 993 887
Hoặc vào website: www.focusmedia-vn.com/Integratedmarketingvietnam

Liên kết tĩnh 1 phản hồi

Bán hàng, “khuyến mại”… chửi!

24 Tháng Hai, 2009 at 7:48 sáng (PR Case Study)

– “Can tội” mặc cả thấp, khách bị chủ hàng ném hàng vào mặt, túm tóc, giữ chặt tay không cho đi. Sờ vào hàng cũng bị đốt lửa giải vía, thử hàng mà không mua thì phải hứng cả “rổ chửi”.

“Thiên lôi” ở “chợ chửi”Chợ Ngã Tư Sở đã trở nên nổi tiếng, đặc biệt với giới sinh viên bởi các loại mặt hàng đa dạng từ quần áo, mũ túi tới dây lưng… với đủ kiểu dáng, kích cỡ, màu sắc, thậm chí có các kiểu dáng y chang hàng hiệu mà giá rẻ. Tuy nhiên không ít các khách hàng đến đây phát hoảng vì cách làm ăn chộp giật, gây ức chế với thái độ phục vụ, cách hành xử thiếu văn hóa, thậm chí mang dáng dấp “côn đồ” của nhiều chủ hàng.
Nếu trả giá mà không mua dễ bị chủ hàng mỉa mai, khích bác. Ảnh: B.D
Đến khảo sát tại khu vực chợ này, không khó để PV bắt gặp cảnh chèo kéo khách mua hàng của các chủ cửa hàng; chuyện dùng đủ chiêu “bạo lực” để ép khách mua hàng bằng được cũng xảy ra như cơm bữa.Trưa 16/2, đập vào mắt PV là hình ảnh một bà chủ miệng xoen xoét chửi khách hàng, tay khua khua giấy đốt vía qua đũng quần của bà.

Tại một quầy quần áo, một khách bị chủ hàng túm tóc, nắm chặt tay không cho đi vì chưa “mở hàng, mặc cả rồi thì phải lấy!”. Hỏi ra, mới biết giá nói thách của chiếc áo là 300.000 đồng, khách chỉ trả 100.000 đồng. Thấy khách đi chợ tò mò đứng lại xem, bà chủ hàng đành buông tay giữ khách, tay kia quăng cái áo vào mặt khách, miệng không ngớt ném theo sau “thượng đế”những câu chửi tục tĩu.

Chứng kiến cảnh này, một khách hàng rùng mình, thì thào: “Dân bán hàng ở đây dữ như quỷ ấy, không cẩn thận là bị “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” ngay”.

TIN LIÊN QUAN

Chị Phương Thuận (Kim Mã, Hà Nội) thì cho biết: Mua ở chợ này dễ ăn chửi lắm. Vì chủ hàng thường “hét” giá gấp 3 – gấp 5. Khi mình vào quầy, người bán ngọt nhạt, xởi lởi: “Em ưng chưa?”, “Có thích không?”, “Chị nói giá để bán thôi”…. Ai bạo miệng, trả thấp thì mua được vừa giá, trả cao thì bị “hớ”, nếu trả giá mà không mua thì dễ bị mỉa mai, khích bác – chuyện này dễ gặp nhất là với cánh sinh viên.

Thuận bức xúc kể về một lần mua áo: “Vào cửa hàng quần áo, chọn mãi mới được một kiểu vừa mắt. Tôi mặc thử, mấy chị bán hàng tấm tắc khen đẹp, hợp dáng. Áo hơi rộng nên tôi không mua, nào ngờ vừa bước chân ra khỏi cửa hàng đã bị chị bán hàng quát thẳng vào mặt: “Đồ con điên”, xấu như Thị Nở còn bon chen áo xống!”.

Tại một cửa hàng quần áo cạnh đó, bà chủ hàng đồng ý cho một khách mặc thử một chiếc quần bò. Sau khi thử, khách tỏ ý hài lòng nhưng khi nghe bà chủ “hét” giá 320.000 đồng, cô bỏ ngay ý định mua. Mè nheo ép khách mặc cả không thành, bà chủ liếc xéo, gằn giọng: “Khố rách áo ôm, một xu không dính túi thì đừng có sờ vào hàng người ta, hãm tài cả ngày!”.

Cảnh chèo kéo, chửi bới khách xem hàng rồi không mua, không chỉ đầy rẫy ở chợ Ngã Tư Sở mà còn “thường như cơm bữa” ở nhiều cửa hàng, chợ Hà Nội.

Nhiều chủ hàng “xem mặt bắt hình dong” nên khách hàng phải tỏ ra sành sỏi – Ảnh: B.D
Ứng biến chống chửi

Theo ý kiến một số khách hàng, các chủ cửa hàng thường “xem mặt bắt hình dong”, nhìn người để “báo giá”. Nên trước khi đi chợ, chị em thường truyền tai nhau kinh nghiệm mua bán. Theo họ, nếu biết ứng biến, khéo mua, khéo chọn thì không lo bị ép, bị nói thách quá đáng, hay bị đối xử “tàn nhẫn”.Chị Thanh (Tây Sơn, Hà Nội) chia sẻ: “Ban đầu tôi chỉ dám vào hàng của người nào nhìn hiền hiền, hoặc hàng quen, nhưng giờ thì không ngại vào những quầy hàng lạ. Cứ tỏ ra sành điệu, biết giá thì không bị ép, không bị khinh. Nhưng để tránh chuốc bực mình vào thân, tốt nhất nếu quyết tâm mua thì hẵng thử hàng và mặc cả”.

Nhiều khách hàng khuyến cáo: Cách chống bị chửi tốt nhất là lánh xa những bà hàng liên tục thông báo vừa mở hàng khi trời đã về chiều. Đây là cớ để người bán vin vào, ép khách “mở hàng” với giá cắt cổ và “chịu trận” bão miệng nếu từ chối mua.

Và một cách nữa là liên tục dặn lòng: Ra chợ, hãy quên mình là “thượng đế”!

Vì sao có thói bán hàng kiểu xã hội đen?

Theo TS.Trịnh Hòa Bình (Viện Xã hội học Việt Nam), bán hàng kèm chửi bắt nguồn từ thời kỳ bao cấp, khách hàng không được tôn vinh là thượng đế. Khi ấy, sản xuất hàng hóa không đủ mạnh để cung ứng đủ nhu cầu xã hội, các “thượng đế tội nghiệp” phải chạy theo người bán, chứ không được quyền đòi hỏi. Chuyển sang thời kỳ cơ chế thị trường, lượng hàng hóa nhiều hơn, khách hàng có nhiều sự lựa chọn, cùng đó văn minh bán hàng cũng thích nghi với mô hình phát triển của xã hội mới. Tuy nhiên thói bán hàng cửa quyền, ban ơn vẫn rơi rớt lại, và còn bị biến thái thành một loại hình mới là kiểu bán hàng “xã hội đen”.Điều này xuất phát từ tâm lý tiêu dùng kiểu đông, manh mún, phụ thuộc, may rủi của khách hàng. Người có quyền lựa chọn không được thể hiện sự “thông thái”, dần dần trở thành một thói quen. Tâm lý Á Đông “chín bỏ làm mười” ,”một điều nhịn chín điều lành” thể hiện rất rõ ở miền Bắc càng khuyến khích tinh thần chộp giật, đe nạt khách hàng của người bán.

Một bộ phận lớn khách hàng, nhất là nhóm khách hàng yếu thế chịu nhẫn nhịn vì các cửa hàng làm ăn chộp giật, xã hội đen đánh vào thị hiếu ham rẻ, mong chờ sự may rủi của khách hàng. Tuy nhiên nhiều khách hàng ở phẩm cấp cao sẽ không chấp nhận lối làm ăn lôi kéo, xô đẩy như vậy!

  • Bình Dương

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

Tài liệu hay về hội thảo tiếp thị việt nam 2009

23 Tháng Hai, 2009 at 7:03 chiều (Marketing, PR Books & Traning)

Tập Trung và Khác Biệt, điểm mấu chốt trong chiến lược cạnh tranh, và chìa khóa cho sự phát triển bền vững của doanh nghiệp trong hoạt động kinh doanh, tiếp thị, truyền thông, bán hàng và xây dựng thương hiệu.

Được sự hỗ trợ của Tập Đoàn THP, cùng các tổ chức chuyên gia, Vietnam Marketing Conference 2009 sẽ chia sẻ tình huống Dr.Thanh và phần trình bày của các Diễn giả để Quí doanh nghiệp và các bạn trẻ, sinh viên yêu thích marketing trên cả nước có thể tải về nghiên cứu, tham khảo từ ngày 19 tháng 2 năm 2009.

Các nội dung gồm:

–> FULL DOWNLOAD:Download VMC2009_VIETIEP.rar (Mirrors (9): RapidShare, MegaUpload, NetLoadIn, zShare, FileFactory, Badongo, MediaFire, UploadBox, and HideMyAss)

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

Từ sự quảng bá vô hại đến thói “mục hạ vô nhân”

22 Tháng Hai, 2009 at 11:22 sáng (PR Articles)

10:22:00 15/02/2009
Nguyễn Hòa
Tôi từng đọc nhiều lời chê bai, phê phán văn học và các nhà văn Việt Nam, nhưng mạt sát như Nguyễn Đình Chính thì chưa bao giờ. Có lẽ khi viết ra những dòng đó, ông đặt mình ở một tư thế khác, trịch thượng và “mục hạ vô nhân”.
Mới rồi, tại Ngày Thơ ở Văn Miếu, tôi đã dừng lại khá lâu để đọc một cây thơ mà ở đó, tác giả tự giới thiệu về bản thân như thế này: “Sinh năm 1972 tại Hà Nội, hiện sống và làm việc tại TP HCM. Hoạt động trong một số lĩnh vực như nghệ thuật thị giác (nghệ sĩ, giám tuyển độc lập, nhà bình luận nghệ thuật), văn học (nhà thơ, nhà bình luận văn học), ngoài ra còn xuất hiện trong vai trò một người dịch, giới thiệu các lý thuyết nghệ thuật mới, cũng như vai trò của một người viết ca khúc…”.Bằng vào mấy dòng trên thì tính sơ sơ, tác giả này đang làm bảy công việc nghệ thuật khác nhau và anh làm tôi bái phục, vì chỉ cần có thành công ở một trong bảy công việc ấy thôi cũng đáng ngại rồi. Tôi đã đọc một số bản dịch, bài viết của anh và cũng có phần nể trọng, song việc anh làm đến bảy nghề thì tôi chưa biết. Ấy là tôi đã đọc, người nào chưa đọc mà lại thấy tác giả tự giới thiệu “hoành tráng” như thế, chắc là chỉ còn biết… “kính nhi viễn chi”!

Lại nhớ hôm trước thấy một nhà lý luận – phê bình gọi mình là “anh” để giới thiệu về bản thân thế này: “Được đào tạo cơ bản về chuyên ngành lý luận văn học và tham gia viết phê bình đã lâu với cách viết nghiêng về thi pháp tìm ra vẻ đẹp của hình thức nghệ thuật. Gần đây anh có nhiều bài viết về tiểu thuyết sử thi đề tài chiến tranh cách mạng” và tôi tin, nếu dẫn ra tên tuổi ở đây, chắc ít người trong giới biết anh là ai, chưa nói đến bạn đọc.

Không biết tôi có phải là người cổ hủ hay không, nhưng thật sự là tôi có xu hướng trân trọng lời người xưa từng bảo “hữu xạ tự nhiên hương” và tôi dị ứng với lời tự giới thiệu là nhà nọ nhà kia như không biết thế nào là kiệm bút và trong thực tế lại khó tìm được sự tương ứng giữa tự giới thiệu “hoành tráng” với sản phẩm đã làm ra.

Nhưng ở đời đâu phải ai cũng giống ai, cũng không thể “úp” quan niệm của mình vào quan niệm của người khác, nhất là ở thời đoạn này, báo chí và hoạt động văn học – nghệ thuật đang tạo ra vô số điều kiện thuận lợi để con người phô diễn và khuếch đại, phóng chiếu hình ảnh của cá nhân. Nhiều khi sự phô diễn ấy tuy có gây buồn cười thì cũng tạm coi là vô hại, vì không làm đời sống văn học – nghệ thuật sa sút hơn, và sự thực thì các hiện tượng như vậy cũng mau chóng bị lãng quên.

Tuy thế ngày nay, hệ thống thông tin (đặc biệt là Internet) lại được một số vị tận dụng làm phương tiện để “đánh bóng” bản thân với nhiều thủ pháp tinh xảo, người bình thường khó mà nghĩ ra nổi. Đại loại như: đánh giá người khác theo lối “mục hạ vô nhân”, bịa ra chuyện hay ho để tô vẽ cho mình… Vì thế, họ càng phát ngôn càng bộc lộ sự hời hợt, và căn cứ vào một số điều họ nói, còn thấy họ khá tuỳ tiện, thậm chí là lố lăng. Mấy năm trước, một website của người Việt ở nước ngoài công bố bản ghi chép cuộc toạ đàm văn chương của hai ông nọ.

Một ông là nhà thơ kiêm nhạc sĩ đề cập tới hai giáo sư văn học ở trong nước và bảo: “Thời đại đã tìm ra hai chú cún giữ cửa văn học”, rồi kể lại cuộc đối thoại đầy khí phách như sau: “Có lần được gặp T.H. trong một hội nghị văn học ở Hà Nội, tôi đến bên cạnh ông ấy và nói rằng: “Thơ của anh mà bỏ đi sáu chữ ôi, ơi, hỡi, ư, hãy, chào thì chẳng còn gì cả”.

Tôi nhớ hôm đó T.H. đổi sắc mặt, im lặng một lúc rồi bảo tôi: “Tuổi của K. chắc vào khoảng tuổi của con mình đấy nhỉ?”. Tôi trả lời: “Thưa anh, đúng là em bằng tuổi con anh. Nhưng anh thì không đẻ ra em được. Anh chỉ đẻ ra được con của anh mà thôi. Bố mẹ em mới đẻ ra em”. Kinh chưa, nhưng lại “khẩu thiệt vô bằng”!

Ông nhà thơ kiêm nhạc sĩ khác thì mông má một sự vụ văn chương từng xảy ra với bản thân, rồi hẳn vì bi phẫn quá ông nói vống lên: “Tôi nghĩ mình làm thơ là để nói lên những cảm nghĩ trung thực của mình. Thế mà họ lại đàn áp một nhà thơ trung thực, mà lại là nhà thơ bộ đội, thì thà chết mẹ nó đi còn hay hơn” và ông quyết định “chết mẹ nó đi” bằng cách kê hai khẩu súng ngắn vào hai thái dương, song rốt cục ông quyết định… ở lại.

Giá ngày ấy ông bóp cái cò súng thì có phải thi ca nước nhà đã có một sự kiện bi tráng để lưu danh muôn thuở hay không, nhưng tôi lại ngờ đó là chuyện hoang đường, vì chỉ có mỗi mình ông là… chứng nhân!?

Rồi ngày 12/2/2009, website của Hội Nhà văn đăng bài của Trần Trương bàn về phát ngôn ngạo mạn và chủ quan trên BBC của hai nhà văn là Nguyễn Đình Chính và Dương Thu Hương. Về nữ nhà văn Dương Thu Hương, tôi không dám bàn, vì rất ngại sẽ phải đương đầu với thứ ngôn từ không mấy sạch sẽ mà nhiều khi bà vẫn vung vãi toé loe.

Còn với Nguyễn Đình Chính, tôi cũng không ngạc nhiên vì liên hệ với các bài trả lời phỏng vấn và bài viết của ông trên Internet trong các năm gần đây, tôi hiểu bài của ông trên BBC chỉ là vệt kéo dài của những gì ông từng phát ngôn.

Hay – dở thế nào thì đó là quyền của ông, nhưng nghĩ tới việc ông gọi cha mình là “anh”, tôi thấy cứ kỳ kỳ thế nào, vì người Việt mình có ai gọi bố là… anh! (Về sự kiện này, trên vanchinh.net, Văn Chinh gọi là: “kỳ nhân” Nguyễn Đình Chính – người gọi bố là anh!).

Đọc bài của Nguyễn Đình Chính, tôi nhớ tới một sự kiện mới xảy ra, đó là trong bài Tôi khẳng định: Madeleine Riffaud còn sống đây! (André Menras, Nguyễn Ngọc Giao chuyển ngữ) bà Madeleine Riffaud có nói như sau: “Một phần thư từ trao đổi riêng tư của chúng tôi (bà Madeleine Riffaud và nhà văn Nguyễn Đình Thi – N.H.) đã biến mất…

Những lá thư bị lấy trộm, đem bán, những tấm ảnh riêng tư được đưa lên báo mà không xin phép tôi… Tôi rất buồn, và giận. Người ta đã cướp đi mối tình đẹp của tôi, đã làm nhơ bẩn nó. Thậm chí còn làm nguy hại cho tôi. Mà mọi chuyện lại đến từ Việt Nam, đất nước mà tôi đã yêu quý và hiến dâng vô vàn…

Bây giờ là những lời đồn bẩn thỉu, lại phát ra từ cửa miệng những kẻ đã làm giàu bằng cách bòn rút tôi. Tôi đã giúp các con của anh Thi, như Bác Hồ đã căn dặn tôi, nhưng tôi đã ngừng trợ cấp từ nhiều năm nay rồi. Trái với những lời đồn đại, tôi chưa hề mua một căn hộ nào ở Paris để tặng ai cả. Tôi rất phẫn nộ vì sự bịa đặt này bởi vì làm như vậy khác nào tôi muốn khuyến khích vài người Việt Nam bỏ đất nước sang sống ở Paris. Nó còn có mục đích ngụy trang tài sản bất chính của kẻ tung ra lời đồn. Tôi cũng không hề lập ra một “quỹ Nguyễn Đình Thi” nào cả. Làm sao người ta có thể bịa đặt vô tội vạ như thế?”.

Tôi đã kinh ngạc khi đọc những dòng này, và tôi vẫn băn khoăn, không biết bà Madeleine Riffaud nói đúng hay sai? Nếu bà nói đúng, thì ai là “kẻ đã làm giàu bằng cách bòn rút” bà, ai là người “bịa đặt vô tội vạ”? Còn nếu bà nói sai, sao không thấy những người liên quan lên tiếng nhỉ?

Và điều tôi muốn nói hơn là cái nhìn “mục hạ vô nhân” mà Nguyễn Đình Chính sử dụng để đánh giá đồng nghiệp và nền văn học nước nhà. Dạo nọ ông coi nền phê bình Việt Nam “chưa có khả năng tiếp cận được những sáng tác mới. Bao nhiêu năm nay nó là một nền phê bình “soi mói”. Động tác, động thái, phương thức của toàn bộ nền phê bình là hiện tượng soi mói” (vietimes.com.vn, 15/2/2008).

Tôi đồ rằng nếu trao đổi trực tiếp thì Nguyễn Đình Chính khó có thể định nghĩa phê bình văn học là cái món gì và cũng khó có thể đưa ra dẫn chứng để chứng minh thế nào là nền phê bình “soi mói”. Bây giờ ông còn đi xa hơn, bằng việc khẳng định nền văn học đã tạo ra một trong các tiền đề quan trọng giúp ông trở thành nhà văn là “nền văn học thực dụng tủn mủn” (BBC, 10/2/2009).

Rồi ông viết về đồng nghiệp: “Trong bản chất sâu xa của mỗi một nhà văn ở Việt Nam đều mang đậm tính thực dụng chính trị rất tủn mủn của người châu Á. Mục đích cầm bút của họ không thuần khiết, độc lập, trong sáng. Họ sẵn sàng tự nguyện hoặc không tự nguyện (thoả hiệp) bán ngòi bút của mình phục vụ cho một thế lực nào đó, cho một cái gì đó sẽ mang lại lợi nhuận tiền bạc, tên tuổi, quyền lợi, địa vị, danh vọng cho chính họ. Điều đó cũng có nghĩa là họ tự nguyện đánh mất mình, đánh mất cái con người nhà văn của họ” (BBC, 10/2/2009)…

Tôi từng đọc nhiều lời chê bai, phê phán văn học và các nhà văn Việt Nam, nhưng mạt sát như Nguyễn Đình Chính thì chưa bao giờ. Có lẽ khi viết ra những dòng đó, ông đặt mình ở một tư thế khác, trịch thượng và “mục hạ vô nhân”.

Liên quan tới phát ngôn này, chí ít tôi cũng có một câu hỏi đặt ra là: không kể tới tiểu thuyết “Nơi tận cùng gió hú” (2002), khi đặt bút ký hợp đồng với Ban chỉ đạo Cuộc vận động sáng tác tiểu thuyết sử thi về đề tài chiến tranh cách mạng của Bộ Quốc phòng nhận mấy chục triệu VND để viết tiểu thuyết “Dòng sông bụi đỏ” (NXB Quân đội nhân dân, H. 2006) thì Nguyễn Đình Chính đặt mình ở vị trí nào, liệu có sự khác nhau giữa việc Nguyễn Đình Chính ký hợp đồng sáng tác với việc ông bảo đồng nghiệp “sẵn sàng tự nguyện hoặc không tự nguyện (thoả hiệp) bán ngòi bút của mình phục vụ cho một thế lực nào đó, cho một cái gì đó sẽ mang lại lợi nhuận tiền bạc, tên tuổi, quyền lợi, địa vị, danh vọng cho chính họ”?…

Về Nguyễn Đình Chính, tôi có thể viết nhiều nữa (như: “Đêm thánh nhân” phảng phất ý tưởng trong tiểu thuyết Hiện tượng HVEYA của Hoà Vang vốn ra đời trước gần chục năm, “Vụ áp phe Đông Dương”, “Đêm thánh nhân”, “Online…balô” chỉ là mấy cuốn tiểu thuyết phiêu lưu giật gân, dâm tục, loạn xà ngầu; Online…balô liệu có dấu vết hậu hiện đại như ông gán cho nó hay không?; và tôi không thể dẫn ra mấy bài thơ ông công bố gần đây, vì e sẽ làm “bẩn mắt” người đọc…), nhưng với một người có đủ liêm sỉ để tuyên bố “Tôi sẽ còn tranh thủ và tiếp tục tranh thủ tên tuổi thân phụ của tôi” (Thể thao – Văn hoá, 13/2/2009) thì có viết cũng vô nghĩa.

Vả lại, mấy điều tôi viết trong bài ít nhiều cũng giúp nhận diện một cây bút mà vài năm trước sau khi nhận chức thư ký toà soạn Văn nghệ Trẻ đã trả lời phỏng vấn rất tự tin, được vài tuần lại thấy rút lui không kèn không trống. Rốt cục thì Nguyễn Đình Chính cũng là con người với tất cả hay – dở, thơm – thối, chứ đâu phải là “thánh nhân” để có thể diễn trò cao đạo và miệt thị người khác!

2/2009

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

Tài liệu marketing quốc tế

20 Tháng Hai, 2009 at 7:50 sáng (PR Books & Traning)

  • Tài liệu học marketing quốc tế -463 trang
  • Tài liệu marketing xuất nhập khẩu
  • Tài liệu marketing của trường ĐH Ngoại thương (Chương 1)
  • Tài liệu marketing của trường ĐH Ngoại thương (Chương 2)
  • Tài liệu marketing của trường ĐH Ngoại thương (Chương3)
  • Tài liệu marketing của trường ĐH Ngoại thương (Chương 4)
  • Tài liệu marketing của trường ĐH Ngoại thương (Chương 5)
  • Tài liệu marketing của trường ĐH Ngoại thương (Chương 6)
  • Tài liệu marketing của trường ĐH Ngoại thương (Chương 7)
  • Tài liệu marketing của trường ĐH Ngoại thương (Chương 8 )
  • Tài liệu marketing của trường ĐH Ngoại thương (Chương 9)
  • Tài liệu marketing của trường ĐH Ngoại thương (Chương 10)
  • Case study 1
  • Case study 2
  • Case study 3

BanhBeo

–> FULL DOWNLOAD: Download MKTQuocTe_VIETIEP.rar (Mirrors (9): RapidShare, MegaUpload, NetLoadIn, FileFactory, Badongo, UploadBox, zShare, HideMyAss, and MediaFire)
hoặc http://www.box.net/shared/hxa0j3irhf

Chúc bạn vui vẻ!!!

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

Next page »